Lấy giáo dục hoằng dương Phật Pháp. Lấy giảng giải bồi dưỡng nhân tài. Lấy từ bi lợi ích xã hội. Lấy chân thành phát triển giao lưu. Lấy chuyên tu cầu sanh Tịnh Độ.

Chân thật Hộ niệm

Phật trong kinh này, khi vừa mở đầu đã đề ra cương lĩnh vô cùng quan trọng. Phần sau kinh văn, cương lĩnh này là khéo giữ gìn ba nghiệp. Khéo giữ khẩu nghiệp, không nói lỗi người. Chúng ta nhất định phải tuân thủ, người khác nói lỗi lầm của chúng ta, làm nhục, phỉ báng, hãm hại, thậm chí giết hại chúng ta, chúng ta dứt khoát không được oán hận. Không oán trời, trách người, không chút ý niệm oán hận, luôn giữ tâm thanh tịnh bình đẳng mới có thể giác ngộ.

Cũng như Ấn Quang Đại sư đã dạy, trong mạng chúng ta phải chịu nạn này, thì chúng ta nên cam tâm tình nguyện tiếp nhận để tiêu bớt tai ách, nghiệp chướng của chính mình. Người hãm hại, làm nhục, phỉ báng chúng ta không có tội. Không những không có tội mà còn có công đức. Vì sao? Họ thành tựu hạnh nhẫn nhục Ba La Mật cho chúng ta, tiêu tai thay chúng ta, đại ơn đại đức này chúng ta phải hoan hỷ. Nếu có tâm niệm thế gian như thù hận thì thật đáng sợ, oan oan tương báo không bao giờ dứt. Phật và Bồ tát, tâm luân hồi và tâm đạo, chỉ cách nhau trong một niệm. Chúng ta vừa chuyển thì tất cả thế gian này thảy đều là thiện tri thức, còn nếu không chuyển được thì ngay cả Phật Bồ tát cũng không phải là tri thức. A Di Đà Phật còn bị hủy báng, huống hồ chúng ta chỉ là đệ tử nhỏ của Ngài thì có đáng gì. Nhất định phải hiểu, quyết lấy đức báo oán, thành tựu đức hạnh, đạo nghiệp, đó là chân thật hộ trì chính mình. Cho dù người ta nói thế nào, chúng ta vẫn tán thán, luôn tri ân, báo ân.

Người hủy báng hãm hại chúng ta có ân tiêu nghiệp chướng thay chúng ta. Chúng ta không biết thì làm sao báo ân. Nghiệp chướng từ vô thỉ kiếp đến nay là chướng ngại tương lai vãng sanh. Sau khi tiêu trừ hết, vãng sanh sẽ không chướng ngại, tương lai có thể đứng mà vãng sanh, ngồi vãng sanh. Thậm chí có người giảng kinh, sau khi vừa giảng xong bộ kinh, chắp tay xá chào mọi người, vừa ngồi xuống thì đi ngay, tự tại vô cùng. Nghiệp chướng tiêu hết, chúng ta cũng có thể làm được như vậy. Do đó có người tiêu nghiệp chướng thay, chúng ta cảm kích còn không hết, báo ân còn không kịp. Không luận họ dùng bất cứ thủ đoạn nào cũng đều là đại ân nhân của chúng ta. Phật không dạy thì làm sao chúng ta biết được những việc này. Đó chính là thọ dụng của học Phật, là công đức lợi ích từ việc học Phật. Có được chút lợi ích, phải chung hưởng với mọi người, đều phải giác ngộ.

Trích KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ  TRANG NGHIÊM THANH TỊNH BÌNH ĐẲNG GIÁC_ĐĨA 5.
PS. TỊNH KHÔNG.

 

PHÉP TẮC NGƯỜI HỌC TRÒ GIẢNG GIẢI
PHÉP TẮC NGƯỜI TRÒ Lời tựa “Phép Tắc Người Trò” tên ban đầu là “Huấn Mông Văn” do tú tài Lý Dục Tú biên soạn khoảng năm Khang Hy triều nhà Thanh. Nội dung trong đó chọn lấy “Luận ngữ” học để viết thành sáu điều: “Đệ tử nhập tắc hiếu, xuất tắc đệ, cẩn nhi tín, tấn ái chúng, nhi thân nhân, hành hữu dư lực, tắc dĩ học văn”.Văn nghĩa của những câu này là dùng ba chữ làm một ...

Hoa Sen(127 Ảnh)

Quán Thế Âm Bồ Tát(9 Ảnh)

Tây Phương Cực Lạc TG(29 Ảnh)

Hòa Thượng(329 Ảnh)

A Di Đà Phật(80 Ảnh)

Tây Phương Tam Thánh(45 Ảnh)

Nhận thông báo bài giảng mới