Lấy giáo dục hoằng dương Phật Pháp. Lấy giảng giải bồi dưỡng nhân tài. Lấy từ bi lợi ích xã hội. Lấy chân thành phát triển giao lưu. Lấy chuyên tu cầu sanh Tịnh Độ.

PHÉP TẮC NGƯỜI HỌC TRÒ GIẢNG GIẢI

PHÉP TẮC NGƯỜI HỌC TRÒ GIẢNG GIẢI

PHÉP TẮC NGƯỜI TRÒ

Lời tựa

“Phép Tắc Người Trò” tên ban đầu là “Huấn Mông Văn” do tú tài Lý Dục Tú biên soạn khoảng năm Khang Hy triều nhà Thanh. Nội dung trong đó chọn lấy “Luận ngữ” học để viết thành sáu điều: “Đệ tử nhập tắc hiếu, xuất tắc đệ, cẩn nhi tín, tấn ái chúng, nhi thân nhân, hành hữu dư lực, tắc dĩ học văn”.Văn nghĩa của những câu này là dùng ba chữ làm một câu, hai câu họp lại thành tổ, chia làm năm bộ phận. Lại thêm diễn thuật, cụ thể liệt kê ra con em ở trong nhà, ra ngoài, đối với người, tiếp xúc mọi vật, cầu học nên có lễ nghĩa và quy phạm, đặc biệt chú trọng đến giáo dục gia đình và giáo dục đời sống. Sau triều nhà, Thanh Giá Tồn Nhân tu đính biên tập lại và đổi tên là “Đệ Tử Quy”, là tác phẩm tốt nhất để giáo dưỡng trẻ thơ, dạy bảo con em dốc hết trách nhiệm, giữ gìn chánh niệm, nuôi dưỡng thành gia phong trung hậu.

Cô giáo: Chương một: Phép Người Con

Thánh nhân dạy:

Hiếu để trước

Kế cẩn tín.

Yêu bình đẳng

Gần người nhân.

Có dư sức

Thì học văn.

Quyển sách Đệ Tử Quy này là y theo giáo huấn của Chí Thánh Khổng Tử mà viết thành phép tắc cho đời sống. Trước tiên ở ngay trong cuộc sống thường ngày, phải làm đến được hiếu thuận cha mẹ, thương yêu anh em, chị em. Kế đến ở trong tất cả lời nói việc làm ngay cuộc sống thường ngày nên chú ý thận trọng, phải nên nói lời thành thật. Khi tiếp xúc với mọi người phải thương yêu bình đẳng, còn phải thân cận với người có nhân đức, phải nên học tập với họ. Đây đều là những việc làm rất cần thiết, là việc đáng phải nên làm. Nếu như sau khi làm rồi, còn có dư thời gian và sức lực thì phải nên cố gắng học tập sáu nghề và các học vấn có lợi ích khác.

- Cô giáo: Chương hai: Ở Nhà Phải Hiếu

Cha mẹ gọi, trả lời ngay

Cha mẹ bảo, chớ làm biếng

Cha mẹ dạy, phải kính nghe

Cha mẹ trách, phải thừa nhận

- Ba: A Đạt à, con mang rau về nhà trước đi, luôn tiện lấy một bó rau tặng cho ông Liên Vụ nhé!

A Đạt: Dạ, thưa cha! Con sẽ lập tức đi ngay. Thưa cha thưa mẹ, vậy con về nhà trước.Tạm biệt ba mẹ

BaỪ…

Mẹ: Đi đường cẩn thận nghe con!

A ĐạtDạ.

Cô giáo: Các bạn nhỏ nè! “Ở nhà phải hiếu”, mục này là đang dạy bảo chúng ta bổn phận con cái trong nhà cần phải có đầy đủ phép tắc. Ý nghĩa chính là ngay khi cha mẹ gọi bảo chúng ta làm gì thì ta phải lập tức trả lời, không nên ưỡm ờ như không nghe, rất lâu mới trả lời. Cha mẹ có việc dặn bảo chúng ta làm thì ta cần phải lập tức đi làm, không nên kéo dài hoặc là từ chối lười biếng. Cha mẹ dạy bảo chúng ta đạo lý làm người là để cho chúng ta tốt, phải nên cung kính lắng nghe, không nên tỏ ra vẻ thờ ơ như không có việc gì. Khi đã làm sai rồi, cha mẹ trách cứ quở phạt thì phải nên cúi đầu tiếp nhận, không nên ngắt lời cãi lại, làm như vậy sẽ khiến cho cha mẹ tức giận, đau lòng. Hôm qua cô xem thấy bạn A Đạt đã làm được ý nghĩa “Cha mẹ gọi, trả lời ngay. Cha mẹ bảo, chớ làm biếng”.

A Đạt: Không đáng gì đâu. Hihihi..

Cô giáo: Hy vọng mỗi một bạn nhỏ đều có thể giống như anh A Đạt vậy, làm một đứa bé vừa hiếu thảo lại thông minh, có được không nào?

Nhóm ngườiDạ được !

- Cô giáo:     

Đông phải ấm, hạ phải mát,

Sáng phải thăm, tối phải viếng.

Đi phải thưa, về phải trình,

Ở ổn định, nghề không đổi.

- Mỹ Mỹ: Thưa cô đông phải ấm, hạ phải mát là ý gì vậy?

- Cô giáo: Mỹ Mỹ à! Ý nghĩa của đông phải ấm, hạ phải mát là khi vào mùa đông lạnh lẽo phải để cho cha mẹ mặc được ấm áp, ngủ được ấm áp; khi vào mùa hạ nóng bức, phải làm cho cha mẹ trải qua được thoải mái dễ chịu. Cũng giống như Hoàng Hương trong “Nhị Thập Tứ Hiếu”, khi mới mười tuổi, vì muốn cho cha mẹ ngủ được ngon giấc, mùa hạ trước khi ngủ cậu biết giúp cha mẹ quạt cho chăn giường được mát mẻ, khi mùa đông giá lạnh cậu biết giúp cha mẹ làm ấm mền nệm. Việc làm của Hòang Hương là đáng để cho chúng ta học tập.

Sáng phải thăm, tối phải viếng” chính là sáng sớm sau khi thức dậy phải nên thăm hỏi cha mẹ trước và còn hỏi thăm sức khỏe của cha mẹ. Buổi chiều khi về nhà phải đem việc học tập của ngày hôm nay nói cho cha mẹ nghe, báo cho cha mẹ biết mình bình an để cha mẹ yên tâm.

“Ở ổn định, nghề không đổi”, bình thường đi đứng làm việc nghỉ ngơi, thói quen đời sống thường ngày phải giữ được bình thường có quy củ, làm việc có trật tự, không nên tùy tiện thay đổi tránh để cha mẹ lo lắng. Mỹ Mỹ ! như vậy đã em hiểu rồi chứ?

- Mỹ Mỹ: Dạ  thưa cô em hiểu rồi. Vậy mùa hạ tới em phải mở quạt điện giúp cho cha mẹ được mát mẻ, để cho cha mẹ trải qua mùa hạ được mát mẻ thoải mái.

Nhóm người: Thưa cô! Em cũng làm!

- Cô giáo: Ừ! Tốt lắm, tất cả đều là đứa bé ngoan.

Cô giáo: Bốn

Việc tuy nhỏ, chớ tự làm.

Nếu đã làm, thiếu đạo con.

Vật tuy nhỏ, chớ cất riêng.

Nếu cất riêng, cha mẹ buồn.

- Tiểu Linh: A Chí! Trên tay bạn cầm chẳng phải là băng ghi âm của lớp nghe kinh hay sao?

- A Chí: Ừ!  không sai, bởi vì mình vẫn chưa thuộc kinh cho nên…

- Tiểu Linh: A Chí à, “Đệ Tử Quy” nói: “Vật tuy nhỏ, chớ cất riêng. Nếu cất riêng, cha mẹ buồn” .

Nhóm người: Việc tuy nhỏ, chớ tự làm; nếu đã làm, thiếu đạo con. Vật tuy nhỏ, chớ cất riêng; nếu cất riêng, cha mẹ buồn.

- Cô giáo: Cho dù là việc nhỏ cũng không nên tự ý làm. Nếu tự ý làm mà không thưa hỏi với cha mẹdễ dẫn đến sai lầm, thì sẽ khiếm khuyết bổn phận của con cái, do đó làm cho cha mẹ lo lắng là việc làm bất hiếu. Vật công tuy nhỏ cũng không nên tự cất riêng, chiếm làm của riêng mình. Nếu như cất riêng thì phẩm đức sẽ bị khiếm khuyết, khi cha mẹ biết được nhất định sẽ rất đau lòng.

Nhóm người: Ồ ! Chúng em biết rồi.

- A Chí: Chị Tiểu Linh ơi, không phải em cố ý đâu, thật đấy mà, không phải em cố ý mà!

- Tiểu Linh: A Chí à, em đừng khẩn trương quá. Chị sẽ dẫn em đến gặp cô Mỹ Huệ để giải thích rõ ràng, sau đó cũng có thể mượn lại cô băng ghi âm mà.

- A Chí: Thật vậy hả?  Ồ ! chị Tiểu Linh ơi, cám ơn chị nhé!

- Tiểu Linh: Hihihi… Đừng khách sáo mà, vậy chúng ta đi thôi.

- A Chí: Ừ! Tốt quá, hihihi….

Cô giáo:  Năm

Cha mẹ thích, dốc lòng làm.

Cha mẹ ghét, cẩn thận bỏ.

Thân bị thương, cha mẹ lo.

Đức tổn thương, cha mẹ tủi.

Cha mẹ thương, hiếu đâu khó.

Cha mẹ ghét, hiếu mới tốt.

Cô giáo: Những thứ mà cha mẹ ưa thích phải nên dốc lòng chuẩn bị đầy đủ. Sự vật mà cha mẹ không ưa phải cố gắng cẩn trọng bỏ đi, bao gồm cả thói quen xấu của chính mình. Hơn nữa cũng phải chăm sóc thân thể của chính mình, không nên để cho thân thể dễ dàng bị tổn thương, làm cho cha mẹ lo buồn. Tằng Tử nói: “Thân thể hình hài có được từ cha mẹ, không dám tổn thương là đầu của việc hiếu vậy”. Cho nên phải chú trọng đến sự tu dưỡng phẩm đức của chính mình, không nên làm ra những việc tổn đức trái đạo khiến cho cha mẹ phải gánh chịu tủi nhục. Ngay khi cha mẹ yêu thương chúng ta, hiếu thuận là việc rất dễ làm. Nhưng nếu khi cha mẹ không thương yêu chúng ta, hoặc là khi quản giáo rất nghiêm khắc, chúng ta vẫn phải y như vậy mà hiếu thuận, hơn nữa còn phải kiểm điểm lại chính mình, thể hội tâm ý của cha mẹ, nỗ lực sửa đổi và còn làm được còn tốt hơn, việc làm hiếu thuận như vậy thì thật là rất khó làm và rất đáng quý.

- An An: Thưa cô! Em vẫn chưa hiểu được?

- Cô giáo:  An An à, các em có thể từ nơi lời dạy bảo của cha mẹ mà làm, sau đó tập thành thói quen tốt ăn uống điều độ, ngủ sớm dậy sớm, lại học tập chăm sóc sức khỏe cuả chính mình. Thí dụ trước khi ăn món gì, cho đến sau khi đại tiểu tiện nhất định phải rửa tay và còn tập thành thói quen vệ sinh rất tốt. Còn khi nói chuyện phải có lễ mạo giữ phép tắc, không được nói ra một số từ thô tục bất nhã khiến cho cha mẹ cảm thấy hỗ thẹn. An An à! Như vậy em đã hiểu rõ rồi chưa?

- An An: Dạ, thưa cô, như vậy thì em đã hiểu rồi, cám ơn cô nhiều ạ!

- A Đạt: An An à! Nếu như vẫn còn không hiểu, thì bất cứ nào cũng có thể đến tìm anh nhé!

- Cô giáo: Ừ! rất tốt. An An à, anh A Đạt là đại biểu người tốt việc tốt trong thôn, cho nên các em nên học với anh ấy nha!

- An An: Vâng thưa cô, em biết rồi ạ.

- A Đạt: Hihihi………..

Cô giáo: Sáu:

Cha mẹ lỗi, khuyên thay đổi.,

Mặt ta vui, lời ta dịu.

Khuyên không nghe, vui can tiếp.

Dùng khóc khuyên, đánh không giận.

- A Đạt: Dạ thưa cô, tuy là em cũng muốn làm một đứa bé vừa hiếu thảo lại vừa ngoan, nghe lời cha mẹ dạy, giúp cha mẹ làm việc nhà, thế nhưng có lúc cha mẹ cũng có chỗ không đúng, vậy chúng ta phải nên làm thế nào, dạ thưa cô?

- Cô giáo: A Đạt à, em hỏi rất hay. Con người không phải là thánh hiền huống chi là cha mẹ, cũng khó tránh khỏi có lúc cũng phạm phải sai lầm. Vào lúc này phận làm con cái phải nên cẩn trọng mà khuyên nhắc cha mẹ thay đổi hướng thiện. Khi khuyên nhắc thái độ phải thành khẩn, lời nói cần phải êm dịu, hơn nữa vẻ mặt phải vui tươi. Nếu như cha mẹ không chịu nghe khuyên thì phải có lòng chịu khó chờ đợi. Khi có cơ hội thích hợp, thí dụ lúc tâm tình của cha mẹ đã tốt hơn hoặc là lúc vui vẻ, nếu như cha mẹ vẫn cứ không chịu tiếp nhận, thậm chí còn tức giận, lúc này chúng ta tuy đau lòng khóc lóc rơi lệ cũng phải khẩn cầu cha mẹ thay đổi. Cho dù gặp phải sự trách phạt cũng không oán không hối, hoặc là đi tìm thầy cô đến giúp đỡ. Vạn lần không nên dùng phương thức tranh cãi để xử lý đâu nhé, để tránh cho cha mẹ rơi vào chỗ bất nghĩa, khiến cho cha mẹ đã sai lại càng sai, tạo thành sai lầm to lớn. Như vậy không chỉ cha mẹ đau lòng, mà chính mình cũng sẽ rất khó chịu. Cho nên người xưa nói “trăm thiện hiếu làm đầu”, ở trong tất cả các việc tốt, trong các việc thiện, hiếu thảo là được xếp hàng đầu. Phải nên biết hành vi bất hiếu là việc làm thật không đúng.

- A Đạt: Dạ, cám ơn cô. Em biết rồi ạ.

- Cô giáo: Ừ! rất tốt, Hiện tại vẫn còn một ít thời gian, các bạn nhỏ chúng ta đọc lại một lần nữa nhé.

- Nhóm người: Sáu: “Cha mẹ lỗi, khuyên thay đổi. Mặt ta vui, lời ta dịu. Khuyên không nghe, vui can tiếp. Dùng khóc khuyên, đánh không giận”.

- Cô giáo: Bảy:

Cha mẹ bệnh, nếm thuốc trước.

Ngày đêm hầu, không rời giường.

Tang ba năm, thường thương nhớ.

Chỗ ở đổi, không rượu thịt.

Tang đủ lễ, cúng hết lòng.

Việc người chết, như người sống.

- Cô giáo: Khi cha mẹ bị bệnh, con cái phải nên tận tâm tận lực chăm sóc. Một khi bệnh tình trầm trọng thì càng phải ngày đêm hầu hạ, không được tùy tiện bỏ đi. Sau khi cha mẹ qua đời, trong thời gian để tang, lễ xưa ba năm phải thường hay nhớ tưởng, cảm hoài ân đức giáo dưỡng của cha mẹ. Đời sống đi đứng của chính mình cần phải điều chỉnh thay đổi, không nên ham muốn hưởng thụ, phải nên dứt hẳn rượu thịt. Khi lo liệu tang sự cho cha mẹ phải thương tiếc phù hợp với lễ tiết, không nên làm qua loa đại khái, cũng không nên vì thể diện mà phô trương lãng phí, đó mới là thật hiếu thuận. Luận ngữ nói: “Sống thì lấy việc làm lễ, chết thì lấy tang làm lễ, cúng thì lấy lễ để cúng, cúng như thật, cúng thần như thần đang có mặt”.

- Cô giáo: Tám: Biểu hiện người em.

Anh thương em, em kính anh.

Anh em thuận, chính là hiếu.

Tiền của nhẹ, oán nào sinh.

Lời nhường nhịn, tức giận mất.

- Quân Quân: Thỏi kẹo đó là em chọn trước, anh không được lấy nó đi.

- A Chí: Làm gì có chuyện đó, là anh  chọn trước mà.

- Quân Quân: Là em chọn trước…

- A Chí: Là anh chọn trước…

- AT: A Chí ! Quân Quân! Các bạn đừng tranh nhau nữa. Đệ Tử Quy nói: “Tiền của nhẹ, oán nào sanh, lời nhường nhịn, tức giận mất”.

Nhóm người: Tám: Xuất tắc đệ: “Anh thương em, em kính anh. Anh em thuận, hiếu trong đó. Tiền của nhẹ, oán nào sanh. Lời nhường nhịn, tức giận mất”.

- Cô giáo: Ý nghĩa là người làm anh, làm chị phải thương yêu em trai, em gái. Làm em trai, em gái phải hiểu được cung kính anh chị. Anh em, chị em đều có thể hòa thuận cùng sống với nhau, người cả nhà vui vẻ bao dung, cha mẹ tự nhiên sẽ hoan hỉ thì hiếu thảo đã ở ngay trong đó rồi. Còn khi qua lại với người không nên tính toán từng li từng tí thì oán hận sẽ không có chỗ phát sanh. Lời nói có thể bao dung nhường nhịn, nói nhiều lời hay, không nói lời xấu, nhẫn nhục hòa khí, không nên xảy ra xung đột thì những việc oán hận tự nhiên cũng sẽ tiêu mất, không thể sanh khởi. Người hiền xưa nói: “Lời nói là cái cửa của họa phước”, trong lời nói có bốn thứ “đức hạnh, ngôn ngữ, chánh sự, văn học”, có thể thấy được tầm quan trọng của lời nói.

- A Chí:: Quân Quân à, vậy thỏi kẹo này nhường cho em lấy trước đi nhé.

- Quân Quân: Hả! A Chí, hay là anh lấy trước đi.

-AT: Hai em không nên đẩy qua đẩy lại, chính là nhường qua nhường lại nữa, như vậy sẽ không thể giải quyết được. Anh thấy lần này cho Quân Quân trước đi, lần sau Quân Quân nhường lại cho anh A Chí, các em nói xem như vậy có tốt hơn không?

- A Chí và Quân Quân:  Ồ! tốt quá, tốt quá.

- AT: Ừ! thời gian đọc kinh đã đến rồi, chúng ta vào phòng học đi nào.

- Quân QuânHihihi…dạ.

- A Chí:  Hihihi... Chúng ta đi thôi.

Cô giáo: Chín:

Hoặc ăn uống, hoặc đi đứng.

Người lớn trước, người nhỏ sau.

Lớn gọi người, liền gọi thay.

Người không có, mình làm thay.

- Cô giáo: Muốn giáo dục đời sống tốt đẹp phải bồi dưỡng từ nhỏ. Không luận khi dùng cơm, khi ngồi, hoặc đi đứng, đều phải nên khiếm tốn kính nhường. Lớn nhỏ có thứ lớp, nhường để người lớn đi trước, người nhỏ tuổi thì đi sau. Khi người lớn có việc gọi bảo người phải nên đi gọi thay. Nếu như người không có thì chính mình chủ động đến thưa hỏi xem có việc gì? Có thể giúp đỡ thì giúp đỡ, nếu không thể giúp được thì giúp chuyển lời lại. Quốc Phụ nói: “Con người lấy phục vụ làm mục tiêu, không nên lấy tranh giành làm mục đích”. Trong Thanh Thiếu Niên Thủ Tắc cũng nói: “lấy giúp người làm niềm vui”. Có thể thấy được giáo dục đời sống tốt đẹp là quan trọng biết bao.

Cô giáo: Mười:

Gọi người lớn, chớ gọi tên.

Với người lớn, chớ khoe tài.

Gặp trên đường, nhanh đến chào.

Người không nói, kính lui đứng.

Phải xuống ngựa, phải xuống xe.

Đợi người đi, hơn trăm bước.

- Cô giáo: Xưng hô với người lớn không được gọi tên họ người. Ở trước mặt người lớn phải khiêm tốn có lễ phép. Đi trên đường nếu như gặp được người lớn phải nên bước lên trước thưa hỏi. Khi người lớn không có việc gì thì cung kính thoái lui đứng qua một bên, đợi người lớn đi qua rồi mới đi. Lễ xưa đối với việc kính lão tôn hiền là chú trọng như vậy, không luận cỡi ngựa hoặc ngồi xe, trên đường gặp được người lớn đều phải nên xuống ngựa hoặc xuống xe thưa hỏi và còn đợi cho người lớn sau khi rời khỏi khoảng trăm bước thì mới được lên xe đi.

- A Khải: Thưa cô! Hiện tại trên đường xe cộ nhiều đến như vậy, lại thêm có đèn đỏ, ở trên đường nếu gặp được người lớn có phải cũng nên thưa hỏi hay không?

- Cô giáo: A Khải à, em hỏi rất hay. Do vì hiện tại trên đường xe cộ nhiều, lại có rất nhiều chỗ bất tiện cho nên chúng ta trước phải vì an toàn mà khảo xét, lấy tình hình ngay lúc đó mà quyết định là có nên đi đến thưa hỏi hay không để tránh xảy ra nguy hiểm. Còn người xưa dạy bảo chúng ta kính lão tôn hiền là chú trọng ở tinh thần của đạo đức, còn ở hoàn cảnh bên ngoài sẽ phải tùy theo nhân duyên mà có cải biến. Thế nhưng tinh thần của đạo đức là không thể tùy theo nhân duyên bên ngoài mà thay đổi. Bên ngoài dường như thay đổi, kỳ thực là càng thêm tôn kính, càng có thêm hàm dưỡng.

- Cô giáo: Mười một:

Người lớn đứng, nhỏ chớ ngồi,

Người lớn ngồi, cho phép ngồi.

Trước người lớn, phải nói nhỏ,

Nhỏ không nghe, không đúng phép.

Đến phải nhanh, lui phải chậm

Khi hỏi đáp, mắt nhìn thẳng.

Chúng ta ở chung với người lớn, khi người lớn đứng thì người nhỏ phải nên hầu cùng đứng, không được phép tự mình ngồi. Sau khi người lớn ngồi rồi bảo ngồi xuống thì mới được ngồi. Khi nói chuyện với người lớn, lời nói phải êm dịu vừa đủ nghe. Trả lời mà lời quá nhỏ để người nghe không rõ ràng cũng là không phải phép. Có việc phải đến trước mặt người lớn thì nên đi nhanh đến trước. Khi thoái lui thì phải nên chầm chậm mới hợp với lễ tiết. Khi người lớn hỏi chuyện phải nên chú tâm lắng nghe, ánh mắt không được liếc đông ngó tây, ngó trái ngó phải.

Nhóm người: Dạ ! chúng em biết rồi ạ.

- AM: Các bạn nhỏ à, một bảo bối thì phải làm tốt lễ phép thường ngày đó nha, như vậy chúng ta chính là một bé ngoan có lễ phép biết giữ phép tắc đó.

Cô giáoMười hai:

Việc Chú Bác, như việc cha.

Việc anh họ, như  anh ruột.

Khi đối đãi với chú bác và người lớn thì phải như đối đãi với như chính cha ruột của mình, luôn là hiếu thuận tôn kính. Đối với huynh trưởng cùng họ, anh chị họ thì phải như đối đãi với anh ruột của chính mình, cũng thương yêu cung kính.

-AM: Các bạn nhỏ à, chúng ta không chỉ phải hiếu thuận với cha mẹ mà thôi, đối với chú bác ruột và người lớn cũng phải như đối đãi với cha mẹ, luôn một mực hiếu thuận tôn kính. Đới với anh em chị em họ cũng giống như đối với anh em chị em của chính mình vậy, vẫn thương yêu cung kính.  Như vậy, bạn chính là một đứa bé ngoan biết thương yêu tất cả  mọi người.

Cô giáoMười ba: Cẩn

Sáng dậy sớm, tối ngủ trễ,

Lúc chưa già, quý thời gian.

Sáng rữa mặt, phải đánh răng,

Tiểu tiện xong, rửa tay sạch.

- Em bé:

Sáng sớm dậy được sớm,

Ban đêm không thức khuya,

Ngày tháng không đợi người,

Tuổi trẻ nên trân trọng.

Rửa mặt chà răng cùng súc miệng,

Đại tiểu tiện xong cần rửa tay,

Tập thành thói quen vệ sinh tốt,

Mới là một bé ngoan khỏe mạnh.

- Cô giáo: Bổn phận con cái phải dậy sớm, nắm giữ thời gian kịp thời nỗ lực. Nếu thường hay ngủ muộn, thậm chí thức khuya, không chỉ không tốt cho sức khỏe thân thể mà cũng sẽ ảnh hưởng làm việc nghỉ ngơi của ban ngày. Ngày tháng không đợi người, phải nên trân trọng tuổi trẻ. Sáng sớm sau khi thức dậy, cần phải đánh răng, rửa mặt, súc miệng, khiến cho tinh thần phấn khởi, có một khởi đầu tốt. Còn sau khi đại tiểu tiện xong, nhất định phải rửa tay để đề phòng bệnh đường ruột. Phải nên biết rửa tay, bàn tay ngón tay, trong móng tay phải tỉ mỉ chà sạch, tập thành thói quen vệ sinh tốt mới có thể giữ được khỏe mạnh. “Tuổi trẻ không trở lại, một ngày không hai sớm, phải mau nên cố gắng, ngày tháng không đợi người”.

- Cô giáo:  Mười bốn:

Mũ phải ngay, nút phải gài,

Vớ và giày, mang chỉnh tề.

Nón quần áo, để cố định,

Chớ để bừa, tránh dơ bẩn.

Phải chú trọng áo quần, nghi dung chỉnh tề thanh khiết. Đội nón thì phải đội ngay thẳng, nút áo thì phải cài chặt. Mang vớ thì phải đều nhau, dây giày phải buộc chặt, nếu không dễ bị vấp ngã. Tất cả ăn mặc phải chú trọng phù hợp thích nghi. Sau khi về nhà, áo, nón, giày, vớ đều phải để đúng chỗ để tránh làm dơ bẩn, khi muốn dùng lại phải tìm đến nửa ngày, dồn sức tìm kiếm khắp nơi. Tạo thành thói quen đời sống có phép tắc là một nửa của thành công rồi.

-AM: Các bạn ơi! Một bé ngoan phải chú trọng phục trang nghi dung cho chỉnh tề thanh khiết. Khi đi ra ngoài, trước tiên cần phải đội mũ ngay ngắn, nút áo phải cài chặt, mang vớ đều nhau, dây giày phải buộc chặt. Khi về nhà, quần áo, nón, giày, vớ đều phải để đúng nơi cố định, để tránh phải làm dơ bẩn lộn xộn, như vậy mới là một bé ngoan đó.

- Cô giáo: Mười lăm:

Áo quý sạch, không quý đắt,

Hợp thân phận, hợp gia đình.

Với ăn uống, chớ kén chọn,

Ăn vừa đủ, chớ quá no.

Tuổi còn nhỏ, chớ uống rượu,

Uống say rồi, rất là xấu.

Mặc quần áo phải chú trọng sạch sẽ, không nên chú trọng đến đắt tiền, hoa lệ, đồ hiệu. Khi mặc phải xét nghĩ thân phận và trường hợp của chính mình, càng phải đo lường tình hình kinh tế của gia đình mới là cái đạo trì gia. Không nên vì thể diện, càng không nên để cho lòng chuộng hư vinh làm chủ. Chi phí vô vị chính là lãng phí. Ăn uống thường ngày phải chú trọng đến cân bằng dinh dưỡng, ăn nhiều rau xanh, trái cây, ít ăn thịt. Không nên chọn lựa thức ăn, không nên ăn quá no, ba bữa thường ngày ăn tám phần no, tránh phải béo phì để tránh tăng thêm gánh nặng cho cơ thể, nguy hại sức khỏe.

Uống rượu có hại cho sức khỏe, phải giữ phép tắc. Thanh thiếu niên chưa trưởng thành không nên uống rượu. Người trưởng thành uống rượu cũng không nên quá chén. Thử xem kẻ uống say nói càn nói quấy, vẻ xấu xa lộ rõ, tạo ra biết bao thị phi. Trong Luận Ngữ nói:“ Thực bất yểm tinh, khoái bất yểm tế”. Khổng tử khuyên dạy chúng ta, thức ăn không nên quá chọn lựa đồ ngon, chế biến món ăn không nên quá yêu cầu tinh tế. Lão tử nói: “Thánh nhân vì bụng không vì mắt”. Ăn uống là vì để no cái bụng, không vì để thỏa mãn cái miệng và mắt. Bệnh văn minh của thời nay như ung thư, bệnh tiểu đường v.v…  là vì dinh dưỡng quá nhiều, vì dinh dưỡng làm mất đi cân bằng cơ thể. Nên chú ý thực phẩm càng gia công quá tinh tế thì chứa đầy chất phụ gia hóa học, có hại cho sức khỏe, không nên dùng đâu nhé.

Nhóm ngườiDạ.

- Cô giáo: Mười sáu:

Đi thong thả, đứng ngay thẳng,

Chào cúi sâu, lạy cung kính.

Chớ đạp thềm, không đứng nghiêng,

Chớ ngồi dang, không rung đùi.

- A Đạt: Đi đi đi … chúng ta tay lớn kéo theo tay nhỏ, đi đi đi… cùng  nhau đến đọc kinh, các bạn xếp hàng ngay thẳng. An An à, không được khom lưng, lưng không thẳng như vậy nhé.

- Tiểu Lợi: Đúng rồi, Đệ Tử Quy nói: “Đi thong thả, đứng ngay thẳng, chào cúi sâu, lạy cung kính”, cho nên bạn không nên khom lưng, lưng không thẳng nhé.

- An An: ồ! Được rồi, mình sẽ chú ý.

- A Đạt: Ừ ! Tiểu Lợi em rất giỏi,

Tiểu Lợi: Hihihi…

- A Đạt: Tốt rồi, các bạn nhỏ, vậy chúng ta bước vào phòng học đi nhé. Đi đi đi đi đi… chúng ta tay lớn, kéo theo tay nhỏ, đi đi đi đi đi… cùng nhau đến đọc kinh.

- Cô giáo: Khi đi đường, bước đi phải nên khoan thai vững chắc, không gấp không vội, không mau không chậm. Khi đứng phải ngay thẳng, có tướng đứng, ngẩng đầu thẳng ngực, tinh thần phấn chấn; không nên khom lưng, lưng không thẳng, mặt mày ủ dột. Khi hỏi thăm người khác, không luận xá chào hoặc vòng tay, đều phải chân thành cung kính. Khi bước vào cửa, chân không nên bước lên trên ngạch cửa. Khi đứng thân thể cũng không nên đứng lắc lư ngã nghiêng. Khi ngồi không nên duỗi thẳng hai chân ra, càng không nên rung đùi lắc chân, những cử chỉ này đều là rất tùy tiện, rất ngạo mạn, mất đi phong cách người quân tử.

Cô giáo: Mười bảy:

Vén rèm cửa, chớ ra tiếng

Rẽ quẹo rộng, chớ đụng góc

Cầm vật rỗng, như vật đầy

Vào phòng trống, như có người

Làm chớ vội, vội sai nhiều

Không sợ khó, chớ qua loa.

Nơi ồn náo, không đến gần,

Việc không đáng, quyết chớ hỏi.

Khi bước vào phòng, không luận là động tác kéo rèm hay mở cửa, phải nhẹ nhàng, chầm chậm mà làm, tránh để phát ra tiếng động. Khi đi lại trong phòng hoặc là khi quẹo, phải cẩn thận không nên để đụng phải góc cạnh của đồ đạc, tránh phải bị thương. Khi cầm đồ vật phải chú ý, cho dù là cầm đồ rỗng thì cũng cẩn thận như trong có đựng đồ vậy, chú ý để tránh phải té ngã hoặc làm bể. Bước vào phòng không có người cũng phải như có người vậy, không được tùy tiện. Làm việc không nên quá khẩn trương vội vàng hấp tấp, bởi vì quá vội dễ xảy ra sai lầm. Không nên sợ khổ sợ khó mà chần chừ thoái thác. Cũng không nên đại khái qua loa, tùy tiện ứng phó cho xong việc. Hễ là những nơi dễ dàng phát sanh tranh cãi hoặc nơi đấu tranh không tốt như đánh bài, sắc tình và các nơi thị phi khác, phải cương quyết cự tuyệt, không nên gần gũi để tránh nhận phải ảnh hưởng không tốt. Những thứ tà ác hạ lưu, hoang đường hết sức cũng phải dứt tiệt, không nghe, không xem, không nên hiếu kỳ truy hỏi, để tránh ô nhiễm tâm tánh lương thiện.

- AM: Các bạn ơi, mình tin tưởng bạn cũng sẽ làm được, xem bạn có thể được mấy ngôi sao nào. Cố lên..cố lên!

- Cô giáo: Mười tám:

Sắp vào cửa, hỏi có ai,

Sắp vào nhà, cất tiếng lớn.

Người hỏi ai, nên nói tên,

Nói ta tôi, không rõ ràng.

Dùng đồ người, cần mượn rõ,

Nếu không hỏi, tức là trộm.

Mượn đồ người, trả đúng hẹn,

Sau có cần, mượn không khó.

 

Trước khi muốn vào cửa, nên hỏi trước, có ai không vậy? Không nên mạo muội lầm lũi bước vào. Trước khi bước vào phòng khách, phải lên giọng gọi trước để người trong nhà biết có người đến. Nếu như người trong hỏi: “Là ai vậy?” thì phải nên trả lời tên họ mà không nên nói tôi tôi làm cho người không cách gì phân biệt tôi là ai. Mượn dùng đồ vật của người khác nhất định phải nói rõ trước, thỉnh cầu cho phép. Nếu như không được sự đồng ý cho phép trước, tự tiện lấy đi thì chính là hành vi trộm cắp. Đồ vật mượn về phải xử dụng cẩn thận và phải trả đúng hẹn, về sau nếu có cần dùng thì mượn lại sẽ không khó. Tục ngữ nói: “Mượn dễ trả dễ, mượn nữa không khó”.

- A Khải: Chị Tiểu Linh ơi! Cho em mượn cục gôm của chị có được không?

- Tiểu Linh: Được mà.

- A Khải: Cám ơn chị Tiểu Linh, một lát là em trả chị ngay.

Tiểu Linh: Được .

- A Khải: Chị Tiểu Linh ơi, trả chị cục gôm, em cám ơn chị.

- Tiểu Linh: Ừ ! A Khải, em thật biết giữ chữ tín.

- A Khải: Đệ Tử Quy dạy chúng ta: “Mượn đồ người, trả đúng hẹn, sau có cần, mượn không khó”.

- Tiểu Linh: A Khải, em thật có dụng tâm.

- A Khải: Hihi… không có đâu.

- A Đạt: A Khải, em thật là giỏi, có mượn có trả, sau mượn nữa không khó.

- Tiểu Linh: Ồ ! rất tốt, rất tốt. Hihihi...

A Đạt+ A Khải: Hahaha….

- Cô giáo: Mười chín: Tín

Phàm nói ra, tín trước tiên,

Lời dối trá, sao nói được.

Nói nhiều lời, không bằng ít,

Phải nói thật, chớ xảo nịnh.

Lời gian xảo, từ bẩn thỉu,

Thói tầm thường, phải trừ bỏ.

Khi mở miệng nói thì phải lấy “thành tín” làm đầu. Những việc đáp ứng với người nhất định nên tuân thủ gánh vác, việc mà không có năng lực làm được thì không nên tùy tiện nhận lời, cho đến lừa gạt hoặc lời nói ngon ngọt càng không nên sử dụng. Luận ngữ nói: “Kết giao bàn bè, lời nói có chữ tín, tín gần với nghĩa, lời nói đầy đủ, chú ý mà thực tiễn vậy”. Những việc qui định phải phù hợp với nghĩa lý mới có thể thực hiện. Nói nhiều không bằng ít nói, nói ít không bằng nói hay, lời nói phải vừa đủ thích hợp. Cái nên nói thì nói, cái không nên nói thì tuyệt đối không nói. Lập thân xử thế phải nên cẩn trọng lời nói. Nội dung nói chuyện phải thật sự có lợi ích, nên gọi là “từ biểu đạt được ý mình”. Không nên nói lời thêu dệt bóng bẩy dễ nghe nhưng trái lại không đáng tin. Những lời nói gian trá lường gạt hạ lưu dơ bẩn, cho đến khẩu khí đường phố vô lại thô tục đều phải nên tránh không nên tiêm nhiễm. Khổng Tử nói: “Quân tử cẩn trọng ở lời nói, nhạy bén ở việc làm”.

- Tiểu Linh: Các bạn ơi! Nói nhiều không bằng nói ít, nói ít không bằng nói hay, cho nên chúng ta phải học tập nói lời hay nha. Nếu như bạn không biết nói lời tốt gì, mình có thể dạy cho bạn, nào cùng niệm với mình nha: A Di Đà Phật,A Di Đà Phật, A Di Đà Phật, có phải rất đơn giản hay không vậy? Hy vọng mọi người miệng nở ra hoa sen, thân tâm tự tại.

- Cô giáo: Hai mươi

Thấy chưa thật, chớ nói bừa,

Biết chưa đúng, chớ tuyên truyền.

Việc không tốt, chớ dễ nhận,

Nếu dễ nhận, tiến lui sai.

Phàm nói chuyện, nói trọng điểm,

Chớ nói nhanh, chớ mơ hồ.

Kia nói phải, đây nói quấy,

Không liên quan, chớ để ý.

Bất cứ việc gì, trước khi chưa nhìn thấy rõ chân tướng thì không nên khinh xuất nói ra ý kiến. Đối với những việc khi chưa hiểu được rõ ràng tường tận, không nên tùy tiện truyền đạt để tránh tạo thành hậu quả không tốt. Người trí không nói lời không thật, không nên bị lời không thật lợi dụng. Những việc không hợp với nghĩa lý, không nên tùy tiện nhận lời. Nếu như khinh xuất nhận lời sẽ dẫn đến làm thì không đúng, không làm cũng không được, khiến cho chính mình tiến thoái đều khó. Khi nói chuyện giọng nói phải rõ ràng, đọc nhấn phải cho dễ nghe, nói chầm chậm, không nên quá nhanh, càng không nên lắp bắp không rõ. Gặp người khác đến nói chuyện phải quấy, nghe qua thì bỏ, phải có trí tuệ phán đoán, không nên bị ảnh hưởng, không nên rơi vào phải quấy, việc không liên quan đến mình không nên quan tâm.

- LL: Các bạn ơi! Nên đọc sách, nên niệm Phật, về sau mới có trí tuệ để phán đoán. Chỉ cần có lòng tin, bạn cũng sẽ làm được đó mà.

Cô giáo: Hai mươi mốt

Thấy người tốt, nên sửa mình,

Dù còn xa, cũng dần kịp.

Thấy người xấu, tự kiểm điểm,

Có thì sửa, không cảnh giác.

Nhìn thấy ưu điểm hoặc nghĩa cử tốt đẹp của người khác, phải lập tức nghĩ đến học tập để sửa mình, cho dù trước mắt năng lực còn kém rất xa cũng phải hạ quyết tâm từng bước đuổi theo. Xem thấy khuyết điểm hoặc là hành vi không tốt của người khác,, phải kiểm điểm lại mình, kiểm thảo chính mình, có phải ta cũng có những khuyết điểm này hay không? Có thì sửa đổi, không thì khích lệ cảnh giác. Thấy người tốt phải xem lại mình, thấy người không tốt thì tự phản tỉnh mình vậy.

- A Đạt: Thưa thầy, chỗ tiền này là để giúp cho A Quốc đóng học phí học kỳ sau.

- Tiểu Linh: Thưa thầy, thưa thầy, em cũng vậy.

- Thầy: Hả! A Đạt, Tiểu Linh, vì sao vậy?

- A Đạt: Thưa thầy, việc là như thế này

- Thầy: Ah! thì ra là như vậy. A Đạt à, sự việc này thầy sẽ biết xử lý. A Đạt, Tiểu Linh, hai em làm rất tốt.

- A Đạt+Tiểu Linh: Hihhihi…không việc gì đâu ạ. Hihihi…

- Thầy: Các em à, hôm nay, thầy rất vui mừng, bởi vì sáng nay A Đạt và Tiểu Linh của chúng ta, vì để giúp cho bạn học là A Quốc đóng học phí, đã đem hai con heo đất, số tiền dành dụm của mình đến. Việc làm này thật đáng được mọi người học tập và tán dương đó.

- A Đạt: Hihihi…

- Thầy: Làm việc tốt, có thể làm cho người khác được lợi ích, trong vô hình chung chính mình cũng được rất nhiều lợi ích. Bởi vì làm việc tốt, chính mình cũng cảm thấy rất an vui, đồng thời cũng có thể xúc tiến được cảm tình giữa bạn học với nhau. Cho nên thầy cũng vì A Quốc mở hội đóng góp học tập, về sau phí dụng học tập của bạn A Quốc sẽ không còn phải lo lắng nữa.

- A Đạt: Hihihihi…

- AM: Thưa thầy, em cũng tham gia.

- Nhóm đông: Thưa thầy, em cũng tham gia, em cũng tham gia…

- Thầy: Được rồi, được rồi, từ từ thôi. Hahaha..

- Cô giáo: Khổng Tử nói: “Ba người đi, ắt có thầy ta. Chọn người thiện mà học theo, còn người không thiện thì răn sửa mình vậy”.

Cô giáo: Hai mươi hai

Chỉ đức học, chỉ tài nghệ,

Không bằng người, phải tự gắng.

Nếu quần áo, nếu thức ăn,

Không bằng người, không nên buồn.

Này các em, ở trong điều này chính là muốn giới thiệu phẩm đức, học vấn và bồi dưỡng tài năng kỹ thuật. Mỗi một người đều phải nên chú trọng bồi dưỡng phẩm đức, học vấn và tài năng kỹ thuật của chính mình. Nếu như cảm thấy có chỗ không bằng người thì phải nên tự mình cố gắng nỗ lực phấn đấu. Ăn mặc bên ngoài hoặc là ăn uống nếu không bằng người thì không nên để ở trong lòng, càng không cần phải lo lắng tự ti. Trong Luận Ngữ đã từng nói: “Nơi Nhan Hồi ở rất chật hẹp, một chén tre đựng cơm, một cái phễu đựng nước, người không có lo buồn gì, Nhan Hồi cũng không thay đổi niềm vui đó. Đó là quân tử lo đạo, không lo nghèo”. Các em à! Chúng ta nên lấy người xưa làm tấm gương, phấn đấu vượt lên, để bồi dưỡng phẩm đức, học vấn và năng lực tài nghệ của chính mình có được không nào?

Nhóm người: Dạ được! Dạ được ….

- Cô giáo: Ừ!A Văn! em đứng dậy đọc qua một lần đi.

- A Văn: Dạ! “Chỉ đức học, chỉ tài nghệ, không bằng người, phải tự gắng. Nếu quần áo, nếu thức ăn, không bằng người, không nên buồn”.

- Cô giáo: Hai mươi ba

Nghe lỗi giận, nghe khen vui,

Bạn xấu đến, bạn hiền đi.

Nghe khen sợ, nghe lỗi vui,

Người hiền lương, dần gần gũi.

Nếu như một người nghe người khác nói khuyết điểm của chính mình thì liền tức giận, nghe người khác ca tụng mình thì liền ưa thích, vậy thì bạn xấu sẽ đến gần với bạn, chân thật là bạn hiền bạn tốt thì trái lại dần dần sẽ thoái lui tránh xa. Trái với việc đó, nếu như nghe được khen ngợi của người khác, không những không đắc ý quên mình, trái lại còn tự phản tỉnh chỉ sợ là làm chưa đủ tốt, tiếp tục nỗ lực; ngay khi người khác phê bình kém khuyết của chính mình, không những không tức giận, còn phải vui vẻ tiếp nhận, như vậy người chánh trực chân thành sẽ dần dần ưa thích và thân cận với chúng ta. Rau nào sâu đó, không thể khác loại, đồng thanh tương ứng, đồng ý tương cầu.

- AM: Các bạn ơi! Chúng ta cũng nên học tập ngài Tằng Tử,một ngày kiểm điểm mình ba lần. Nếu như có thể thường hay phản tỉnh chính mình, thì mới có thể thay đổi thói quen không tốt của chính mình. Phản tỉnh nếu dùng ở đức hạnh thì đức hạnh thì sẽ tiến thêm, phản tỉnh dùng ở học tập thì học tập liền sẽ tiến bộ, phản tỉnh dùng ở sự nghiệp thì sự nghiệp sẽ có thành công, phản tỉnh dùng trong chức vụ thì chức vụ sẽ ngày càng được lên cao. Một người nếu như mỗi ngày đều có thể tự mình phản tỉnh và còn cố gắng sửa đổi làm mới, thì khuyết điểm liền sẽ giảm ít đi.

Cô giáo: Hai mươi bốn:

Lỗi vô ý, gọi là sai,

Lỗi cố ý, gọi là tội.

Biết sửa lỗi, không còn lỗi,

Nếu che dấu, lỗi chồng thêm.

Sai sót do vô ý gọi là lỗi. Nếu như biết mà cố làm, cố ý phạm tội thì là tội ác. Biết sai có thể sửa là kẻ dũng, sai lầm tự nhiên dần dần giảm ít và tiêu mất. Nếu như vì thể diện cố không chịu nhận sai, còn muốn che giấu, đó chính là sai chồng thêm sai. Khổng Tử nói: “Biết lỗi có thể sửa, thì sẽ tốt vậy”, lại nói “biết hỗ thẹn là gần với người dũng vậy”.

- Cô giáo: Hai mươi lăm: Tấn Ái Chúng

Phàm là người, đều yêu thương,

Che cùng trời, ở cùng đất.

Chỉ cần là con người thì chính là đồng loại. Không phân chủng tộc màu da, tín ngưỡng tôn giáo, đều cần phải giúp đỡ lẫn nhau. Cùng là thiên địa sanh ra vạn vật từ trường, không nên phân ra tôi và bạn. Hợp tác lẫn nhau mới có thể duy trì được một thể sinh mạng cùng tồn tại cùng phát triển.

- AT: Mình đến từ nước Mỹ.

- AQ: Tớ đến từ Nhật Bản.

-LL: Em đến từ Nước Anh.

-LLOI: Mình đến từ Hàn Quốc.

- A Đạt: Chúng ta không phân chủng tộc, màu da, tín ngưỡng tôn giáo, chỉ cần trong lòng chúng ta có yêu thương.

-AT: Mọi người đều có thể thương yêu lẫn nhau.

- A Đạt: Chỉ cần trong lòng chúng ta có yêu thương.

-LL: Thế giới có được sự quan tâm đầy đủ.

- A Đạt: Chỉ cần trong lòng chúng ta có yêu thương.

Nhóm người:  Đó chính là đạo đức yêu thương vô tư.

- Cô giáo: Hai mươi sáu:

Người hạnh cao, danh tự cao,

Mọi người  trọng, không bề ngoài.

Người tài năng, tiếng tự cao,

Được người phục, chẳng do khoe.

Người có đức hạnh cao, danh vọng tự nhiên cao xa. Mọi người kính trọng là ở đức hạnh của họ chứ không phải là dung mạo biểu hiện bên ngoài. Người có tài năng, năng lực xử lý công việc hơn người tuyệt vời, tiếng tăm tự nhiên sẽ hơn người, do đó khiến cho mọi người tán thán bội phục là do năng lực xử lý công việc của họ chứ không phải bởi vì họ có tài ăn nói hay khoác lác.

Vào khoảng triều nhà Tống, có một vị tể tướng tài năng hiền đức, tên ông là Tư Mã Quang. Có một lần, Tư Mã Quang từ Lạc Dương ngồi xe muốn đi đến kinh thành tham kiến Hoàng Thượng, lão bá tánh gặp được Tư Mã Quang ở trên đường liền vòng tay để trên ngực hướng đến ông hành lễ biểu thị sự cung kính. Tư Mã Quang đi đến đâu, lão bá tánh liền đi theo đến đó, sau đó càng đi theo càng nhiều. Cuối cùng, lão bá tánh ngăn Tư Mã Quang lại quỳ xuống thưa rằng: “Thưa Tư Mã đại nhân! Khẩn cầu Tư Mã đại nhân, xin ngài đừng về Lạc Dương nữa, hãy ở lại trong kinh thành giúp Hoàng Thượng chăm sóc cho thiên hạ đi, như vậy lão bá tánh chúng tôi mới có thể trải qua được ngày tháng tốt đẹp”.

- Cô giáo: Hai mươi bảy:

Mình có tài, chớ dùng riêng,

Người có tài, không chỉ trích.

Không nịnh giàu, chớ khinh nghèo,

Chớ ghét cũ, không thích mới.

Người không rảnh, chớ não phiền,

Người bất an, không quấy nhiễu.

Ngay khi bạn có năng lực có thể phục vụ mọi người thì không nên tự tư tự lợi, chỉ nghĩ đến chính mình không chịu buông xả phục vụ. Đối với tài hoa của người khác phải nên học tập, tán thưởng, khen ngợi, chứ không nên phê bình, đố kỵ, hủy báng. Không nên nói lời ngon ngọt nịnh bợ người giàu có, cũng không nên ở trước mặt người nghèo khó kiêu ngạo tự đại hoặc là xem thường họ. Không nên thích mới ghét cũ, phải trân trọng đối với bạn bè cũ. Không nên tham luyến bạn mới hoặc đồ vật mới. Đối với người đang rất bận rộn, không nên đến làm phiền họ. Ngay khi người khác tâm tình không tốt, hoặc khi tâm tình bất an, không nên chuyện phiếm lời thừa quấy nhiễu họ, làm tăng thêm phiền não và bất an cho họ. Trong sách Lễ Vận Đại Đồng Thiên nói: “Việc ác nhất không phải ở thân vậy, không cần phải vì mình”.

- Cô giáo:  Hai mươi tám:

Người có lỗi, chớ vạch trần,

Việc riêng người, chớ nói truyền.

Khen người thiện, tức là tốt,

Người biết được, càng tốt hơn.

Khen người ác, chính là xấu,

Xấu cùng cực, tai họa đến.

Cùng khuyên thiện, cùng lập đức,

Lỗi không ngăn, đôi bên sai.

Không nên đi nói vạch trần khuyết điểm của người khác. Đối với việc riêng của người khác, cấm kỵ không nên nói ra. Khen ngợi việc thiện của người khác chính là làm thiện, ngay sau khi đối phương nghe được lời khen ngợi cuả bạn, nhất định sẽ càng thêm cố gắng làm thiện. Nói ra khuyết điểm hoặc lỗi lầm của người khác chính là đã làm một việc xấu, nếu như chỉ trách phê bình quá đáng còn sẽ rướt lấy tai họa cho chính mình. Bạn bè với nhau phải nên nhắc nhở lẫn nhau ngừa lỗi khuyến thiện, cùng đồng xây dựng tu dưỡng phẩm đức tốt đẹp. Nếu như có sai lầm mà không thể khuyên răn lẫn nhau, thì phẩm đức của hai người đều sẽ có kém khuyết.

- Cô giáo:  Hai mươi chin:

Hễ nhận cho, phân biệt rõ,

Cho nên nhiều, nhận nên ít.

Sắp cho người, trước hỏi mình,

Mình không thích, phải mau ngưng.

Ân phải báo, oán phải quên,

Báo oán ngắn, báo ân dài.

Nhận được và cho đi đồ vật nhất định phải phân biệt cho rõ ràng tường tận, phải cho người khác được nhiều hơn, chính mình nhận ít đi một ít mới có thể rộng kết thiện duyên cùng qua lại hòa thuận với người. Việc gì trước khi đem đến cho người khác, muốn dặn bảo người làm, việc trước tiên nên phản tỉnh hỏi thử mình xem nếu đổi là mình thì mình có thích không? Nếu như ngay chính mình cũng không thích thì phải lập tức ngừng lại. Khổng Tử nói: “cái mà mình không muốn thì không nên đem đến cho người”. Phải đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để vì người khác lo nghĩ. Nhận ân huệ của người phải mỗi lúc nghĩ đến báo đáp, người khác có việc trái ý với chính mình, phải nên mở rộng tâm lượng mà xả bỏ, những việc oán hận bất bình không nên để lại quá lâu, qua rồi thì thôi vậy, không nên cứ để ở trong lòng, xử phạt chính mình khổ não chính mình. Cho đến người khác có ân đức với chúng ta, chúng ta phải thường có tâm cảm ân không quên, thường nghĩ báo đáp.

Cô giáo: Ba mươi:

Đối người ở, thân đoan chánh,

Tuy đoan chánh, lòng độ lượng.

Thế phục người, người  không phục,

Lý phục người, tâm mới phục.

Đối với tỳ nữ người hầu trong nhà, phải chú trọng phẩm hạnh đoan chánh của chính mình và còn lấy mình làm gương. Tuy là phẩm hành đoan chánh rất quan trọng, thế nhưng nhân từ độ lượng càng đáng quý. Nếu như cậy thế cưỡng bức người khác phục tùng, đối phương không tránh khỏi khẩu phục tâm không phục, chỉ có lấy lý phục người thì người khác mới có thể vui lòng nghe theo.

- TM: Các bạn ơi! Đối với người làm trong nhà, phải dùng nhân từ mở rộng tâm lượng và còn lấy mình làm gương. Dùng đức phục người, như vậy người khác mới tâm phục khẩu phục, không có oán hận đó mà.

- Cô giáo: Ba mươi mốt: Thân nhân

Cùng là người, khác tộc loại,

Thô tục nhiều, nhân từ ít.

Đúng người nhân, người kính sợ,

Nói thẳng lời, không vẻ nịnh.

Gần người hiền, tốt vô hạn,

Đức tiến dần, lỗi ngày giảm.

Không gần hiền, hại vô cùng,

Tiểu nhân đến, trăm việc hư.

Cũng đồng là người, thiện ác tà chánh, tâm trí cao thấp tốt xấu không đều, người đi theo trào lưu thế tục nhiều, người nhân từ bác ái thì ít. Nếu như có một người nhân đức xuất hiện, mọi người tự nhiên kính sợ họ. Bởi vì họ nói chuyện công chánh vô tư, không có khuất lấp, lại không lấy lòng người khác cho nên mọi người mới khởi tâm kính sợ. Nếu có thể thân cận người có nhân đức, học tập với họ, thật là không gì tốt bằng. Bởi vì họ có thể khiến cho đức hạnh của chúng ta mỗi ngày được tiến bộ hơn, lỗi lầm cũng sẽ dần giảm ít. Nếu như không chịu gần hiền nhân quân tử thì sẽ có họa hại vô cùng, bởi vì tiểu nhân bất lương sẽ do đó mà xen vào, chạy đến thân cận chúng ta. Ngày tháng lâu dần, cử chỉ lời nói của chúng ta đều sẽ bị ảnh hưởng, dẫn đến thất bại cả một đời. Nên có câu rằng; “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”.

- AM: Các bạn ơi! Chúng ta đều phải nên thân cận với người có nhân đức, học tập với họ, khiến cho đức hạnh của chúng ta có thể ngày một tiến bộ hơn, lỗi lầm cũng theo đó mà giảm ít và còn có cơ hội trở thành người nhân đức cao thượng nữa.

- Cô giáo: Ba mươi hai: Có thừa sức thì học văn

Không gắng làm, chỉ học văn,

Chỉ bề ngoài, thành người nào.

Nếu gắng làm, không học văn,

Theo ý mình, mù chân lý.

Nếu như không thể nỗ lực thực tiễn “Hiếu, Để, Cẩn, Tín, Tấn ái chúng, Thân nhân”, một mực chỉ biết học tập, cho dù có được những tri thức cũng chỉ là tăng trưởng tập khí phù hoa không thực của chính mình, biến thành một người không hợp với thực tế, học tập như vậy thì có ích gì chứ? Trái lại, nếu như chỉ là một mực làm thôi, không chịu đọc sách học tập thì sẽ dễ dàng rơi vào làm theo ý riêng của mình, mờ mịt chân lý, vậy thì cũng không đúng. Khổng Tử nói: “Học mà không tư thì là bưng bít, tư mà không học thì là nguy hiểm”, đạo lý chính là như vậy đó mà.

- TM: Các bạn ơi! Chúng ta phải nên làm đến hiếu thuận cha mẹ, thương yêu chăm sóc anh em chị em, kế đến ở trong tất cả lời nói việc làm ngay cuộc sống thường ngày, phải tỉ mỉ thận trọng, phải có chữ tín. Khi ở chung với mọi người, phải bình đẳng bác ái, còn thân cận với người có nhân đức và còn học tập với họ nữa. Nào, chúng ta cùng nhau khích lệ, cố lên!

Cô giáo: Ba mươi ba:

Cách đọc sách, có ba điểm,

Tâm mắt miệng, tin đều trọng.

Mới đọc đây, chớ thích kia,

Đây chưa xong, kia chớ đọc.

Thời gian ít, cần chăm chỉ,

Công phu đủ, đọc liền thông.

Tâm có nghi, thì chép lại,

Học hỏi người, mong chính xác.

Phương pháp đọc sách là phải chú ý đến ba điều: mắt, miệng và tâm, ba thứ này thiếu một thì không được, như vậy mới có thể nhận được hiệu quả của làm ít công to. Nghiên cứu học vấn phải chuyên nhất, phải chuyên tinh mới có thể thâm nhập. Không nên mới mở quyển sách này đọc không bao lâu, lại ưa thích quyển sách khác, muốn xem các sách khác, như vậy vĩnh viễn cũng sẽ không thể định được tâm. Cần phải quyển sách này đọc xong rồi thì mới được lấy quyển sách khác đọc. Khi định thời khóa học tập cũng nên thông thả một chút, khi đi vào thực tế thì cần phải nỗ lực dụng công, không nên giãi đãi lười biếng, lâu ngày dài tháng công phu sâu rồi, chỗ vốn dĩ chướng ngại không thông, mơ hồ nghi hoặc trong vô hình tự nhiên liền được thông hiểu. Trung Dung nói: “Dụng công lâu ngày thì tự nhiên liền được thông đạt vậy, biểu thị của đồ vật, tinh thô thảy đều biết và toàn thể năng lực của tâm thảy đều sáng suốt”. Trong lúc cầu học, trong lòng có nghi vấn nên ghi chép lại. Khi có cơ hội thì thưa hỏi với thầy hiền bạn tốt. Cần phải đích thực hiểu rõ chân nghĩa của nó mà không ngại thưa hỏi.

- Cô giáo: Ba mươi bốn:

Gian phòng sạch, vách tường sạch,

Bàn học sạch, bút nghiên ngay.

Mực mài nghiêng, tâm bất chánh,

Chữ viết ẩu, tâm không ngay.

Xếp sách vở, chỗ cố định,

Đọc xem xong, trả chỗ cũ.

Tuy có gấp, xếp ngay ngắn,

Có sai hư, liền tu bổ.

Không sách thánh, bỏ không xem,

Che thông minh, hư tâm chí.

Chớ tự chê, đừng tự bỏ,

Thánh và hiền, dần làm được.

Phòng sách phải chỉnh lý gọn gàng, tường vách phải gìn giữ sạch sẽ. Khi đọc sách, trên bàn sách những dụng cụ học tập như viết mực giấy nghiên phải để ngay ngắn, không được để lộn xộn. Những đồ để trước mắt đều phải để ngăn nắp có thứ lớp, vậy tâm mới có thể bình lại để mà học tập. Người xưa viết chữ thường dùng bút lông, trước khi viết chữ phải mài mực trước. Nếu như tâm không được bình lặng thì mài mực sẽ bị nghiêng đổ. Khi chữ viết ra nếu như cong cong quẹo quẹo là biểu thị tâm bạn bao chao bất an, tâm không thể định lại. Sách vở bài khóa phải nên phân lọai, xếp đặt thứ lớp, đặt để vị trí cố định, khi đọc xong phải trả về ngay chỗ cũ. Tuy có việc gấp cũng phải gấp sách lại xong rồi mới rời khỏi. Sách vở là kết tinh của trí tuệ, có hư rách thì phải tu bổ lại, làm cho hoàn chỉnh. Người xưa sách vở khó tìm nên phải có cách tu bổ.

Nếu không phải là trước tác truyền thuật ngôn hạnh thánh hiền, cho đến sách vở không tốt có hại cho sức khỏe thân tâm, đều phải nên vứt bỏ không xem, để tránh thân tâm tiếp nhận ô nhiễm, trí tuệ lại bị che khuất, biến tâm chí thành không lành mạnh. Khi gặp phải khó khăn hay trở ngại không nên tự xem thường chính mình, cũng không nên giận đời ghét người, thấy cái gì cũng không vừa mắt. Phải nên phấn đấu hướng lên nỗ lực học tập, cảnh giới thánh hiền tuy cao, tuần tự tiến dần thì cũng có thể đạt đến được. Mạnh Tử nói: “Vua Thuấn cũng là người, ta cũng là người vậy, là con người cũng đều như nhau”.

Các em ơi! Hôm nay là bài học cuối cùng rồi, bắt đầu từ ngày hôm nay, cô hy vọng các em đều có thể đem “Phép Tắc Người Con” ghi nhớ trong lòng, thường hay phản tỉnh và còn có thể làm tốt, tương lai cũng đều có thể thành tựu được phẩm đức cao thượng, người người đều tán thưởng, để thành tựu thế giới đại đồng.

- AM: Các bạn ơi! Các bạn có làm được hết hay chưa nào? Nếu như làm được rồi, mình đến tán thưởng bạn, nếu như vẫn chưa thể làm được, vậy thì chúng ta cùng nhau làm cho tốt nhé. Đi thôi!.

PHÉP TẮC NGƯỜI HỌC TRÒ Giảng giải

Chỉ đạo: Lão Pháp Sư Tịnh Không

Giám chế: Tịnh Tông Học Hội Phương Liêu

Cẩn dịch: Vọng Tây Cư Sĩ

Biên tập: Phật tử Diệu Minh

 

Lần cập nhật cuối ( 24/04/2013 23:35:47 )

Bình luận trên Facebook
Đăng bình luận

** Bình luận tối đa là 40000 ký tự.

Các bình luận

Arnie
25/07/2016 01:48:25

You're a real deep thekinr. Thanks for sharing.

Kris
25/07/2016 08:44:37

Sugnpisirrly well-written and informative for a free online article.

Patsy
26/09/2016 16:43:21

low income car insurance dmv Venice CA

Fanni
27/09/2016 02:22:03

low income auto insurance Fremont CA

Cinderella
12/10/2016 19:10:14

kfz versicherung kündigen abmeldung

Lakesha
30/10/2016 09:07:16

work cialis viagra muscles closely http://cialisonlinefor.pw/ erectile dysfunction tissue mass http://genericcialisnet.info/ enhancing sexual indicated best places to buy generic cialis proven results

Charleigh
23/01/2017 13:03:12

insurance insurance auto quotes carrier after quality insurance cheap car insurance quotes regular expenses important amino cheap insurance keeping insurance companies insurance quotes auto valuable investment

Frankie
12/02/2017 23:54:00

kredit stadtsparkasse augsburg

Artie
07/03/2017 05:50:36

motorcycle repair insurance

Emmly
09/03/2017 05:29:44

legal insurance services

Arry
20/03/2017 23:58:58

best auto insurance in Salem OR

Satchel
16/04/2017 18:36:04

http://www.immobilienkredit.club/

Pink
17/04/2017 17:12:09

car insurance in Conway SC

Hoa Sen(127 Ảnh)

Quán Thế Âm Bồ Tát(9 Ảnh)

Tây Phương Cực Lạc TG(29 Ảnh)

Hòa Thượng(329 Ảnh)

A Di Đà Phật(80 Ảnh)

Tây Phương Tam Thánh(45 Ảnh)

Nhận thông báo bài giảng mới